Baise m’encor, rebaise-moi et baise (Louise LABÉ)

Sonnet XVIII : Baise m'encor, rebaise-moi et baise (Louise LABÉ)

Sonnet XVIII : Baise m’encor, rebaise-moi et baise (Louise LABÉ)

Baise m’encor, rebaise-moi et baise ;
Donne m’en un de tes plus savoureux,
Donne m’en un de tes plus amoureux :
Je t’en rendrai quatre plus chauds que braise.

Las ! te plains-tu ? Çà, que ce mal j’apaise,
En t’en donnant dix autres doucereux.
Ainsi, mêlant nos baisers tant heureux,
Jouissons-nous l’un de l’autre à notre aise.

Lors double vie à chacun en suivra.
Chacun en soi et son ami vivra.
Permets m’Amour penser quelque folie :

Toujours suis mal, vivant discrètement,
Et ne me puis donner contentement
Si hors de moi ne fais quelque saillie.

Louise LABÉ

Louise LABÉ

Louise LABÉ (1524-1566)


Hôn em đi, hôn em nhiều hơn thế ;
Nụ hôn êm, thắm thiết ngọt thơm lành,
Nụ hôn tình, say đắm nhất nghe anh:
Nóng hơn than bốn lần, em sẽ trả.

Chìu anh nhé, nhiều hơn em chẳng ngại
Mười lần hôn êm ái rất dịu dàng
Quyện nhau hôn âu yếm giấc mơ vàng
Niềm vui sướng trao nhau đầy ước mộng

Rồi sau đó cùng nhân đôi cuộc sống
Sống cho nhau, và cho chính thân mình
Lúc rồ điên em nghĩ cũng vì Tình :

Luôn sống thế, em cô đơn lặng lẽ
Muốn đời vui, lúc mà em có thể
Khi nào làm khờ dại, chút ngu ngơ.

Laisser un commentaire